Trang chủ / Lời Chúa / Thứ Ba Tuần XVIII Thường Niên – “Thầy Đây, Đừng Sợ”

Thứ Ba Tuần XVIII Thường Niên – “Thầy Đây, Đừng Sợ”

Mt. 14,22-36

“Xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.

Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: “Ma kìa” và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ”. Phêrô thưa lại rằng: “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”. Chúa phán: “Hãy đến”. Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: “Lạy Thầy, xin cứu con”. Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: “Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?” Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!”

{Khi đã sang qua biển hồ, các ngài lên bộ và ghé vào Ghênêsarét. Nhận ra Ngài, dân địa phương liền loan tin đi khắp cả vùng xung quanh, và người ta đem đến cho Ngài hết mọi kẻ ốm đau. Họ nài xin Ngài cho họ rờ đến tua áo choàng của Ngài thôi, và ai đã rờ đến thì đều được chữa lành}.

 (Hôm nay có thể đọc bài Tin Mừng sau đây, đặc biệt trong năm A, khi đã đọc bài Tin Mừng trên trong thánh lễ ngày thứ hai:)

Phúc Âm: Mt 15, 1-2. 10-14

“Cây nào Cha Ta không trồng thì sẽ bị nhổ đi”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy có những luật sĩ và biệt phái từ Giêrusalem đến gặp Chúa Giêsu mà nói: “Sao môn đệ ông không giữ tập tục của tiền nhân? Vì họ không rửa tay khi dùng bữa”.

Và Người gọi dân chúng lại mà bảo: “Các ngươi hãy nghe và hãy hiểu lấy: Không phải cái gì vào trong miệng mà làm cho người ta ra dơ nhớp đâu, nhưng cái từ miệng phát xuất ra cái đó mới làm cho người ta ra dơ nhớp”.

Bấy giờ các môn đệ của Người tiến lại thưa với Người rằng: “Thầy có biết các người biệt phái lấy làm chướng tai khi nghe Thầy nói lời đó không?” Người đáp lại rằng: “Tất cả cây nào Cha Ta trên trời đã không trồng, thì sẽ bị nhổ đi. Các con hãy để mặc chúng: chúng là những người mù dẫn dắt những người mù. Mù mà dẫn mù, cả hai sẽ lăn cù xuống hố”.

Đó là lời Chúa

Suy niệm

Mỗi một lần có trời mưa và sấm chớp, là các em bé chạy cuống quýt đi tìm lấy một người lớn trong nhà, rồi ôm chặt lấy người đó, như là để ẩn núp tránh cho khỏi tai hoạ.

Hành động của các em nhỏ trong những trường hợp này thật là vô lý, vì cho dầu có nép vào một người nào đó đi chăng nữa, hay là đứng một mình ở ngoài chỗ trống, nếu bị sét đánh thì cũng như nhau mà thôi.

Nghĩ đi thì thế, nhưng nghĩ lại, chúng ta thấy, những em nhỏ đã phản ứng như thế, thật là hợp lý, vì các em đã hành động đúng như điều các em tin tưởng. Các em tin rằng, người lớn, nhất là cha me, sẽ che chở cho các em trong những lúc gặp nguy hiểm. Do đó, có được sự hiện diện của người lớn, nhất là cha me, là các em hết sợ.

Chắc hẳn là người lớn thì không hành động như trẻ em, khi gặp sấm sét có phải không?

Thế nhưng có những loại sấm sét, cũng làm cho chúng ta chạy đôn chạy đáo tìm một người, để xin người đó che chở, nâng đỡ chúng ta. Tôi muốn nói đến sấm sét theo nghĩa bóng .

Thành ngữ “bị sét đánh” thường được dùng để mô tả những việc kinh khủng, xảy ra cách bất ngờ. Chẳng hạn như hay tin cha mẹ hay những người thân thương qua đời. Người ta nói rằng, đó là một tin sét đánh.

Vậy đã có những điều kinh khủng nào bất ngờ xảy đến trong cuộc đời chúng ta như một tiếng sét đánh chưa? Nếu đã có rồi, thì trong trường hợp đó, chúng ta phản ứng như thế nào?

Phản ứng thông thường của chúng ta trong những trường hợp như thế, có thể là ngạc nhiên, bối rối, lo sợ, và rồi có thể khóc lóc than vãn, có người đã xỉu.

Những hình thức phản ứng như vừa nói trên đây, chẳng ích lợi chi cả và cũng chẳng giải quyết được điều chi cả.

Phản ứng nên có trước những tiếng sét của cuộc đời là, bình tâm để nhìn thẳng vào sự việc, hầu thấy rõ để giải quyết. Vậy phải làm thế nào để có được phản ứng trên đây?

Bài Tin Mừng hôm nay, cho chúng ta một  câu trả lời gói gém trọn vẹn trong mấy tiếng: “Thầy đây, đừng sợ”

“Thầy đây, đừng sợ”, đó là một câu trấn an của Chúa Giêsu  nói với các Tông Đồ của Ngài, đang khi các ông phải đương đầu với sóng gio trên biển cả, cũng như khi các ông được thấy một điều chưa bao giờ xảy ra, đó là thấy người đi trên mặt nước, đang lúc cơn giông bão về đêm khuya.

“Thầy đây, đừng sợ”, đó là một câu nói vắn gọn đã mạc khải cho các tông đồ của Chúa ngày xưa, và cho chúng ta hôm nay rằng , Chúa Giêsu là Đấng Quyền năng

“Thầy đây đừng sợ” cũng còn là một lời mời gọi, hãy trông cậy vào Chúa. Mà trông cậy vào Chúa có nghĩa là phó thác tất cả cho Ngài.

Thánh Vương Đavit ngày xưa đã chia sẻ kinh nghiệm về lối sống phó thác cho Chúa của Ngài cho chúng ta, qua hình ảnh: “Chúa là Đấng chăn dắt tôi”, và Ngài quả quyết: “Chúa ở cùng tôi, tôi đâu còn sợ chi?

Ước gì trước những tiếng sét trong cuộc đời của chúng ta, trước những bão tố đang gào thét như muốn nuốt trửng chúng ta, trước những bóng ma của bạo lực, của tù đầy của giết chóc…Chúng ta luôn nghe được tiếng Chúa nói với chúng ta: “Thầy đây, đừng sợ”.

Được như thế, chúng ta sẽ được bình an ngay cả trong những lúc sóng gió nhất trong cuôc đời chúng ta.

Nhưng tiếng Chúa chỉ vang vọng tới những tâm hồn không để cho tội lỗi và những thói hư làm huyên náo tâm hồn. Chúng ta hãy dẹp bỏ những huyên náo của tội lỗi và thói hư của chúng ta đi, bằng lòng thống hối ăn năn của chúng ta giờ này để chúng ta có thể nghe được tiếng Chúa.

Bài viết nên xem

Thứ Ba Tuần XIX Thường Niên – “Ai Hạ Mình Xuống Như Trẻ Nhỏ”

Mt 18, 1-5. 10. 12-14 “Các con hãy coi chừng, đừng khinh rẻ một ai …